2
Nguyễn Tuân thường nói, biết co duỗi nhịp nhàng. Nhận xét về phong cách nghệ
thuật Nguyễn Tuân, Anh Đức viết: "Không biết chừng nào mới lại có một nhà văn
như thế, một nhà văn mà khi ta gọi là một bậc thầy của ngôn từ ta không hề thấy
ngại miệng, một nhà văn độc đáo, vô song mà mỗi dòng, mỗi chữ tuôn ra đầu ngọn
bút đều như có đóng một dấu triện riêng". Vì vậy, nhiều nhà phê bình quan tâm
đến ông là điều đương nhiên. Tuy nhiên, các bài nghiên cứu, phê bình về mảng
văn ẩm thực của nhà văn Nguyễn Tuân vẫn đang còn bỏ ngỏ, chưa thu hút các
nhà phê bình quan tâm thỏa đáng. Vì thế, có thể nói, chưa có một công trình khoa
học cụ thể nào đi sâu tìm hiểu vấn đề này một cách cặn kẽ, chi tiết, có chăng chỉ
là những bài giới thiệu thay lời tựa cho các tập kí, hay những bài viết riêng lẻ
chưa thành hệ thống…
Dù vậy, luận văn vẫn ghi nhận các bài viết, các ý kiến nghiêng về giới
thiệu hay cảm nhận liên quan trực tiếp đến đối tượng nghiên cứu của mình. Cụ
thể là các bài viết sau:
2.1. Những nghiên cứu về ẩm thực trong sáng tác của Nguyễn Tuân trước
năm 1945
Thời kỳ này, Nguyễn Tuân được chú ý bởi tập tùy bút “Vang bóng một
thời” (1940). Vũ Ngọc Phan là người nghiên cứu Nguyễn Tuân kỹ hơn cả. Nhà
nghiên cứu này đánh giá cao tính chất “đặc Việt Nam” cùng với lối hành văn “có
duyên” của Nguyễn Tuân.
Năm 1940, khi đọc “Vang bóng một thời”, Thạch Lam ngợi khen
Nguyễn Tuân là một nhà văn có tài đặc biệt. Ông khẳng định Nguyễn Tuân là
người đầu tiên tìm ra cái đẹp trong quá khứ, biết kính trọng và yêu mến cái
đẹp. Vì thế, khi đọc tập tùy bút, Thạch Lam phát hiện “cái thú uống trà của các
cụ ngày xưa mang đậm chất văn hóa, không phải chỉ một cử chỉ ăn uống bình
thường, nhưng là một hành vi đặc biệt, có lễ nghi và nhịp điệu rõ ràng, phảng
phất giống tục uống trà của người Nhật.” 15, tr.229]. Cùng với việc ngợi ca,
Thạch Lam cũng nhận ra ở tác giả này tật tham lam “muốn nói hết những cái
mình biết”, và nhà văn mong muốn “tác giả Vang bóng một thời đến một sự