Tài liệu Ca dao tục ngữ cho bé về quan hệ gia đình xã hội

  • Số trang: 24 |
  • Loại file: DOC |
  • Lượt xem: 230 |
  • Lượt tải: 0

Mô tả:

Ca dao về quan hệ gia đình, xã hội -Ai về nhắn với ông câu Cá ăn thì giựt để lâu mất mồi. -Anh đây quyết chí câu cua, Dầu ai câu rắn, câu rùa mặc ai. -Gái: Anh về bán đất cây da Bán cặp trâu già mới cưới được em. -Trai: Anh về bán một bầy gà Anh qua anh cưới hết cả bà lẫn con. -Anh về ghé chợ mua đinh Đóng xe song mã rước mình cùng đi. -Ba tiền một khứa cá buôi Cũng mua cho được mà nuôi mẹ già -Bần gie đóm đậu sáng ngời Lỡ duyên chịu vậy, trách trời làm chi. -Bìm bịp kêu nước lớn anh ơi -Buôn bán không lời, chèo chống mỏi mê. Bồng bồng con ngủ cho ngoan Dưới sông cá lội, trên ngàn chim bay Uớc gì mẹ có mười tay Tay kia bắt cá, tay này bắt chim. Một tay xe chỉ luồn kim Một tay cấy lúa, tay tìm hái rau Một tay ôm ấp con đau Một tay vo gạo, tay cầu cúng ma Một tay vung vãi đằng xa Một tay bếp núc cửa nhà nắng mưa Một tay quơ củi, muối dưa Một tay để vâng lệnh, để bầm thưa, đỡ đần Tay này mẹ giữ lấy con Tay nào lau nước mắt… mẹ còn thiếu tay! Bớ chiếc ghe sau chèo mau anh đợi Giông gió tới rồi, bờ bụi tối tăm. Bụi tre gai, sầu ai dã dượi Con thỏ núp lùm, chờ đợi bóng trăng. Bước xuống ruộng sâu mãng sầu con bìm bịp Nước lớn rồi, đâu còn kịp kiếm ăn. Dẫu thương anh, em vẫn giữ đạo hằng, Anh về cậy mai tới nói, phụ mẫm bằng em mới ưng. Bướm vàng đậu ngọn mù u Có chồng càng sớm tiếng ru càng buồn. Cá không cắn câu, thiệt là con cá dại Vác cần về, nghĩ lại con cá khôn. Cầm chài mà vãi vô nia Cưới con bá hộ đặng chia gia tài. Cây bần ơi hỡi cây bần, Lá xanh bông trắng, lại gần không thơm. Chê ghe ở lại đi tàu Nằm đêm nghĩ lại ham giàu khổ thân. Chiều chiều lửa cháy cơm sôi Heo la, con khóc, chồng ngồi nhậu say. Chiều chiều vịt lội bờ sông Cầu trôi ván nổi ai bồng em qua. Chim quyên lăng líu bụi riềng Vợ thì thấy đó, chạy tiền chẳng ra! Chim khôn kiếm nơi lành mà đậu Con gái khôn khiếm thằng chồng nhậu mà nhờ Mai sau nó chết bụi chết bờ… khỏi chôn! Chịu oan một tiếng bán vàm, Bán thì có bán, điếm đàng thì không. Có được anh chồng ghiền như ông tiên nho nhỏ, Xét lại thua buồn, tôi muốn bỏ ông tiên! Con cua không sợ, lại sợ con còng Dao phay không sợ, sợ gái hai lòng hại anh. Con quạ nó đứng đầu cầu Nó kêu bớ má ghe bầu vô chưa? Dẫu rằng như đũa so le Muốn so đôi khác, sợ e không bằng. Đặng chữ trung, bất tùng chữ hiếu Đặng chữ tam tòng, thất hiếu mẹ cha. Đèn cầu tàu còn dầu còn cháy Lửa nhà máy hết cháy, còn than Lấy chồng thì chọn chỗ cao sang Lấy chi thằng điếm dọn bàn cho Tây. Đêm khuya rúc một tiếng còi Thương con, nhớ vợ, quan đòi phải đi. Đêm nằm nghĩ giận con phụng hoàng Nhánh tùng tươi không đậu, đậu nhánh mai tàn khổ thân. Đói lòng ăn đọt chà là, Để cơm nuôi mẹ, mẹ già yếu răng. Gió chiều lay động ngọn dừa Dứt tình tại bậu, anh chưa tiếng nào. Gió mùa thu mẹ ru con ngủ Năm cánh chầy thức đủ năm canh. Giơ roi đánh thiếp sao đành Chàng ơi, nhớ thưa rách lành có nhau. Hái dâu chi nắng cô ơi Lại đây quan lớn cho đôi khuyên vàng Vải bô phận gái cơ hàn Hái dâu nuôi mẹ không màng của ông. Hoa thơm ong bướm đam mê Thương chưa phỉ dạ, mình về bỏ đây! Học trò ba chữ lem nhem Thấy gái mà thèm, bỏ chữ trôi sông. Khế rụng bờ ao thanh tao anh lượm Ngọt như cam sành héo cuống anh che. Không đi thì nhớ thì thương Đi thì lại mắc cái mương cái cầu Không đi thì nhớ thì sầu Đi thì lại mắc cái cầu cái mương. Không xuồng nên phải lội sông Đói lòng nên phải ăn ròng bẹ môn! Làm dâu khổ lắm ai ơi Vui chẳng dám cười, buồn chẳng dám than! Lồng đèn treo cột đáy Gió xoáy ngọn đèn xoay Đĩa nghiêng đựng nước sao đầy Lòng thương người nghĩa, cha mẹ rầy cũng thương. Lửa gần rơm không cháy cũng trèm, Đi ngang quán rượu, hơi hèm muốn say Mấy đời cơm nguội lên hơi Cái thân làm bé thảnh thơi bao giờ? Mẹ mong gả thiếp về giồng Ăn bông bí luộc, dưa hồng nấu canh. Mẹ mong gả thiếp về giồng Thiếp lo một nỗi gánh gồng không quen Mênh mông sông rộng cồn dài Suốt đêm lặn ngụp, nghèo hoài anh ơi! Một mai thiếp có xa chàng Đôi bông thiếp trả, con chàng thiếp xin. Mười giờ ông chánh về Tây, Cô Ba ở lại lấy thầy thông ngôn! Nhái kêu chiều rộ dưới mương, Thiếp đà an phận, chỉ thương mỗi chàng. Nhiều quan thêm khổ thằng dân Nhiều giàu thì lại chết trân thằng nghèo. Nghĩa nhân như chén nước đầy Bưng đi mà đổ, hớt rày được sao? Ngồi bên bực lở thả câu Trách ai mách miệng (mà) con cá sầu không ăn. Nước chảy liu riu Lục bình trôi líu ríu Anh thấy em nhỏ xíu anh thương! Nước sông lửng đửng, lờ đờ Thương thì nói vậy, biết chờ đặng không? Ơn cha trọng lắm anh ơi, Nghĩa mẹ bằng trời chín tháng cưu mang. Phải duyên nhà lá, cột chà là, Không duyên, nhà ngói ba tòa cũng không ham. Quê anh ở tận nơi đâu? Để em may áo viền bâu gởi về. Ra đi gặp vịt cũng lùa Gặp duyên cũng kết, gặp chùa cũng tu. Rương xe, chìa khóa em cầm, Giang sơn em vác, nợ nần em lo. Sầu ai mặt nọ không vui Hay sầu duyên nợ cho tôi sầu giùm Sông Cửa Đại hai chiều nước chảy, Gái Bình Đại chẳng ngại gian nan Quý thay những tấm lòng vàng Làm ăn chất phác, đảm đang mọi điều. Tàu Nam Vang chạy ngang cồn cát, Xuồng câu tôm đậu sát mé nga, Thấy em cha yếu mẹ già Muốn vô phụng dưỡng biết là đặng không? Tham giàu, phụ khó ai khen, Như con châu chấu thấy đèn nhảy vô. Thấy em ôm ốm, cao cao Anh tưởng cào cào, anh bắt anh câu. Thiếu chi rau, bậu ăn rau é Thiếu chi người, bậu làm bé người ta? Thò tay ngắt ngọn trâm bầu, Thương thì thương đại, đừng cầu ông mai. Thuốc rê chồng hút vợ say, Thằng nhỏ mồi thuốc lăn quay chín vòng. Thương con mẹ phải chiều lòng Sợ gả về giồng, gánh nước chai vai. Tiếc bông sen nở chen bông súng, Tiếc con phụng hoàng đậu nhánh tùng khô. Tiếc công vun bón cây tùng Săm soi trên ngọn, gốc sùng không hay! Tiếc cây lớn cội không tàn Tiếc vườn cúc rộng cả ngàn không bông. Tiếc công anh đào ao thả cá Ba bốn năm trời, người lạ đến câu. Tiếng đồn cha mẹ anh hiền Cắn cơm không bể, cắn tiền bể hai. Tôm càng lột vỏ, bỏ đuôi Giã gạo cho trắng mà nuôi mẹ già Tới đây dầu đói, nói no, Dầu khôn, giả dại, đặng dò ý em. Tới đây xin phép hò mời Hò cho đủ cặp đủ đôi mới về. Hò chơi bỏ ruộng bỏ đồng Ai về đừng nói kẻo chồng tôi ghen. Tre lên ba lá còn non Có chồng như bậu, gái son không bằng. Trên trời có đám mây xanh Ở giữa mây trắng, chung quanh mây vàng Anh đây để ý thương nàng Khó khăn không ngại, bạc vàng chẳng ham. Trời sinh cây cứng lá dai Gió lay mặc gió, chiều ai không chiều. Tu đâu cho bằng tu nhà Thờ cha kính mẹ hơn là đi tu. Uổng công xúc tép nuôi cò, Cò khôn, cò lớn, cò dò, cò bay. Vai mang chiếc nón rách, tay xách cổ quai chèo, Thương con, nhớ vợ, vì phận nghèo phải ra đi. Ví dầu cầu ván đóng đinh, Cầu tre lắc lẻo gập ghềnh khó đi. Khó đi mẹ dắt con đi Con đi trường học, mẹ đi trường đời. Ví dầu nhà dột cột xiêu Muốn đi nói vợ sợ nhiều miệng ăn Nhiều miệng ăn, rằng anh không sợ Sợ duyên nợ không tròn, gieo khổ cho nhau. Xa mình trời nắng nói mưa Canh ba nói sáng, xế chưa nói chiều. Yêu nhau yên phận thì thôi Của thì như nước khi vơi khi đầy. Tục ngữ - Ca dao về đạo hiếu Khôn ngoan nhờ ấm cha ông, Làm nên phải đoái tổ tông phụng thờ. Đạo làm con chớ hững hờ, Phải đem hiếu kính mà thờ từ nghiêm. *** Gió đưa cây cửu lý hương, Xa cha xa mẹ, thất thường bữa ăn. Sầu riêng, cơm chẳng muốn ăn, Đã bưng lấy bát, lại dằn xuống mâm. Thờ cha mẹ, ở hết lòng, Ấy là chữ hiếu, dạy trong luân thường. Chữ nghĩa là nhường, Nhường anh nhường chị là nhường người trên, Ghi lòng tạc dạ chớ quên, Con em phải giữ lấy nền con em. *** Em thuận, anh hòa là nhà có phúc. *** Bà con vì tổ tiên, Không phải vì tiền, vì gạo. *** Một giọt máu đào hơn ao nước lã *** Con cô, con cậu thì xa Con chú, con bác thật là anh em *** Ăn quả, nhớ kẻ trồng cây Uống nước sông, nhớ mạch suối *** Lên non mới biết non cao, Nuôi con mới biết công lao mẫu từ *** Cắt dây bầu dây bí Chẳng ai cắt dây chị dây em *** Anh em như thể chân tay Cùng cha cùng mẹ hăng say việc nhà *** Dạt dào gió kép mưa đơn Tấc lòng ghi nhớ công ơn mẫu từ *** Dương trần phải ráng làm hiền Đừng trọng bạc tiền bỏ nghĩa bỏ nhân Công cha như núi Thái Sơn Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra Một lòng thờ mẹ kính cha Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con *Ơn cha nặng lắm ai ơi Nghĩa mẹ bằng trời chín tháng cưu mang *Công cha nghĩa mẹ cao dày Cưu mang trứng nước những ngày còn thơ Nuôi con khó nhọc đến giờ Trưởng thành con phải biết thờ hai thân Thức khuya dậy sớm chuyên cần Quạt nồng ấp lạnh giữ phần đạo con *Lên non mới biết non cao Nuôi con mới biết công lao mẫu từ *Nuôi con mới biết sự tình Thầm thương Cha Mẹ nuôi mình khi xưa *Thờ cha mẹ, ở hết lòng Ấy là chữ hiếu dạy trong luân thường *Mẹ già đầu bạc như tơ Lưng đau con đỡ, mắt lờ con nuôi *Bao giờ cá lý hóa long Đền ơn cha mẹ ẵm bồng xưa nay *Những người thắt đáy lưng ong Đã khéo chiều chồng lại khéo nuôi con *Cây xanh thì lá cũng xanh Cha mẹ hiền lành để đức cho con *Mẹ già ở tấm lều tranh Sớm thăm tối viếng mới đành dạ con *Đi đâu mà bỏ mẹ già Gối nghiêng ai sửa, chén trà ai dâng ? *Tu đâu cho bằng tu nhà Thờ cha kính mẹ ấy là chân tu . *Mẹ nuôi con biển hồ lai láng Con nuôi cha mẹ con tính tháng tính ngày *Một mẹ nuôi được mười con Mười con không nuôi được một mẹ *Có cha có mẹ thì hơn Không cha không mẹ như đờn đứt dây *Thuyền không bánh lái thuyền quầy Con không cha mẹ ai bày con nên *Đói lòng ăn hột chà là Để cơm cho mẹ mẹ già yếu răng *Thà ăn bắp hột chà vôi Còn hơn giàu có mồ côi mẹ già *Nhìn lên nuột lạc mái nhà Bao nhiêu nuột lạc thương bà bấy nhiêu *Vẳng nghe chim vịt kêu trời Bâng khuâng nhớ Mẹ chín chiều ruột đau *Sinh con ai nỡ sinh lòng Sinh con ai chẳng vun trồng cho con *Có con phải khổ về con Có chồng phải gánh giang sơn nhà chồng *Nuôi con cho được vuông tròn Mẹ thầy dầu dãi xương mòn gối cong *Gió mùa thu mẹ ru con ngủ Năm canh chày mẹ thức đủ năm canh *Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa Miệng nhai cơm búng lưỡi lừa cá xương *Chiều chiều ngó ngược ngó xuôi Ngó không thấy mẹ ngùi ngùi nhớ thương *Chiều chiều xách giỏ hái rau Ngó lên mả mẹ ruột đau như dần *Chiều chiều ra đứng ngõ sau Ngó về quê mẹ ruột đau chín chiều *Chim trời ai dễ đếm lông Nuôi con ai dễ kể công tháng ngày *Có vàng vàng chẳng hay phô Có con con nói trầm trồ mẹ nghe *Ví dù con phụng bay qua Mẹ nói con gà con cũng nói theo *Có chồng chẳng được đi đâu Có con chẳng được đứng lâu một giờ *Mỗi đêm mỗi thắp đèn trời Cầu cho cha mẹ sống đời với con Tục ngữ, ca dao về thời tiết Sấm động, gió tan *** Chớp đông nhay nháy, gà gáy thì mưa Tháng ba mưa đám, tháng tám mưa cơn. Gió heo may, chẳng mưa dầm thì bão giật. *** Tháng bảy kiến đàn đại hàn hồng thuỷ. *** Lạy ông nắng lên Cho trẻ nó chơi, Cho già bắt rận, Cho tôi đi cày. *** Ếch kêu uôm uôm, ao chuôm đầy nước. *** Tháng bảy heo may, chuồn chuồn bay thì bão *** Mồng chín tháng chín có mưa, Thì con sắm sửa cày bừa làm ăn. Mồng chín tháng chín không mưa, Thì con bán cả cày bừa đi buôn. *** Đêm trời tang, trăng sao không tỏ, Ấy là điềm mưa gió tới nơi. Đêm nào sao sáng xanh trời, Ấy là nắng ráo yên vui suốt ngày. Những ai chăm việc cấy cầy, Điềm trời trông đó, liệu xoay việc làm. Nhiều chống càng tốt, nhiều cột càng bền *** Kiến đen tha trứng lên cao, Thế nào cũng có mưa rào rất to. *** Mồng bốn cá đi ăn thề, Mồng tám cá về cá vượt vũ môn. Ca dao về quê hương, đất nước và lịch sử                 Ai từng sang Bảo, về Minh Ghé qua Bình Khánh em xin đãi chè(1) Ai xui thằng Mỹ đi càn Vô sâu ong đốt, ra đàng gặp chông? Bến Tre dừa ngọt sông dài Nơi chợ Mỏ Cày có kẹo nổi danh Kẹo Mỏ Cày vừa thơm vừa béo Gái Mỏ Cày vừa khéo vừa ngoan Anh đây muốn hỏi thiệt nàng Là trai Thạnh Phú cưới nàng được chăng? Bến Tre biển rộng sông dài Ao trong nuôi cá, bãi ngoài thả nghêu Tôm càng xanh nước quơ râu Rừng vàng biển bạc còn đâu phải tìm. Bến Tre ruộng đất phì nhiêu Nơi đây giàu lúa lại nhiều dừa khô Bến Tre giàu Mía Mỏ Cày Giàu nghêu Thạnh Phú, giàu Xoài Cái Mơn Bình Đại biển cá, sông tôm Ba Tri ruộng muối, Giồng Trôm lúa vàng. Bến Tre nhiều gái chưa chồng. Không tin, xuống chợ Mỹ Lồng (2)mà xem. Bến Tre nước ngọt lắm dừa Ruộng vườn màu mỡ, biển thừa cá tôm Sầu riêng, măng cụt Cái Mơn Nghêu sò Cồn Lợi, thuốc ngon Mỏ Cày Xoài chua, am ngọt Ba Lai Bắp thì chợ giữa, giồng khoai Mỹ Hòa Mắm, bần ven đất phù sa Bà Hiền, Tân Thủy hằng hà cá tôm Quýt đường, vú sữa ngổn ngang, Dừa xanh Sóc Sãi, tơ vàng Ba Tri Xẻo Sâu cau tốt ai bì Lúa vàng Thạnh Phú, khoai mì Thạnh Phong Muối khô ở Gảnh mặn nồng (3) Giồng Trôm, Phong Nẫm dưa đồng giăng giăng.                      Bến Tre trai lịch, gái thanh Nói năng duyên dáng, ai nhìn cũng ưa Chèo ghe sợ sấu cắn chưn, Xuống bưng sợ đỉa, lên rừng sợ ma. Cầu nào cao bằng cầu Cái Cối Gái nào giỏi bằng gái Giồng Trôm… Cha đời mấy đứa theo Tây Mồ ông, mả bố voi dày biết chưa? Chẻ tre bện sáo cho dày Ngăn ngang sông Mỹ, có ngày gặp nhau. Chiều chiều én liệng trên trời Rùa bò dưới đất, khỉ ngồi trên cây. Chớ tham đồng bạc “con cò"(4) Bỏ cha bỏ mẹ đi phò Lang Sa. Đèo nào cao bằng đèo Châu Đốc Gió nào độc bằng ngọn gió Gò Công Một trận đông phong lạc vợ xa chồng Đêm nằm nghĩ lại nước mắt tuôn rơi. Đến đây đất nước lạ lùng Con chim kêu phải sợ con cá vùng phải kinh. Em là con gái Giồng Trôm Nào ai tính thiệt so hơn làm gì Yêu em anh phải nhớ ghi Đánh Tây giữ đất mới bì trượng phu. Gặp nhau đây mới biết em còn Hồi năm Thìn(5) bão lụt, anh khóc mòn con ngươi. Giặc Tây đánh tới Cần Giờ Biểu đừng thương nhớ đợi chờ uổng công. Gió đưa cành trúc la đà Anh đi kháng chiến việc nhà em lo hừng nào độc lập, tự do Anh về sum họp chung lo gia đình. Gió đưa gió đẩy về rẫy ăn còng, Về sông ăn cá, về giồng ăn dưa. Hòa Quý với tổng Hòa Thinh(6) Dừa khô thổ sản nổi danh Nam Kỳ. Làm cầu rồi lại làm cầu Làm cầu cho đến bạc đầu chưa xong. Mắm trước, đước sau, tràm theo sát Sau hàng dừa nước, mái nhà ai. Một cây làm chẳng nên non Giặc dốt hãy còn, chiến dịch chưa xong. Nhà Bè nước chảy chia hai Ai về Gia Định, Đồng Nai thì về. Gái: Nghe anh đi đó, đi đây Cho em hỏi hỏi vặn câu này Bánh phồng, bánh tráng đất này đâu ngon? Trai: Bánh tráng Mỹ Lồng(7) Bánh phồng Sơn Đốc (8) Măng cụt Hàm Long                    Vỏ ngoài nâu trong trắng như bông gòn Anh đây nói thiệt sao em còn so đo Nước Cửu Long sóng dồn cuồn cuộn Cửa Hàm Luông mây cuốn cánh buồm xuôi Hương thơm tỏa khắp đất trời Bác ơi ! Tên Bác sáng ngời Miền Nam Phá cho bứt lộ thành mương, Phá cho cầu sập hết đường Tây đi. Quê anh có cửa biển sâu Có ruộng lấy muối, có dâu nuôi tằm. Quê em hai dải cù lao Có dừa ăn trái, có cau ăn trầu. Rồng chầu ngoài Huế Ngựa tế Đồng Nai Nước sông trong sao lại chảy hoài Thương người xa xứ lạc loài tới đây. Tới đây thì ở lại đây Bao giờ bén rễ xanh cây hãy về. Sông Ba Lai bên bồi, bên hẳm Đất Ba Lai đỏ thẫm phù sa Nàng về kết bạn cùng ta Ăn cá thay bánh, uống nước trà thay cơm. Sông Tiền sông Hậu cùng nguồn Thuyền bè tấp nập buôn bán dập dìu. Thấy bóng khăn rằn, anh biết là em đó Màu khăn Đồng khởi của phụ nữ Bến Tre Trên sông Hàm Luông, đuổi tàu Mỹ chạy re Cầu Ba Lai(9) đó giặc lật xe chết hoài. Quê hương Đồ Chiểu rạng ngời Tinh thần Cách mạng đỏ trời vàng sao. Thấy dừa thì nhớ Bến Tre Thấy bông sen nhớ đồng quê Tháp Mười Thấy dừa thì nhớ Bến Tre Thấy bông mía trắng nhớ quê Mỏ Cày. Thấy dừa thì nhớ Bến Tre Thấy bông lúa đẹp thương về Hậu Giang. Thương thay thân phận trái dừa Non thì khoét mắt, già cưa lấy đầu Trời mưa ướt đất lộ làng, Uớt ai thời ướt, ướt chàng em thương. Trời mưa ướt đất lộ làng, Ướt em em chịu, ướt vệ quốc đoàn em thương. Xa Cha, gần giặc mặc dầu Lòng son dạ sắt con nào dám quên! Ca dao vần A Ai đi bờ đắp một mình Phất phơ chiếc áo giống hình phu quân -o- Ai đi đâu đấy hỡi ai Hay là trúc đã nhớ mai đi tìm -oAi đi muôn dặm non sông Để ai chứa chất sầu đong vơi đầy -oAi đi sục sịch ngoài hàng dưa Phải chăng chú thợ mộc với cái cưa cái bào Ai đi sục sịch ngoài hàng rào Phải chăng chú thợ mộc với cái bào cái cưa -oAi kêu là rạch, em gọi là sông Phù sa theo nước chảy mênh mông Sông ơi, thấm mát đời con gái Chẳng muốn lìa sông, chẳng muốn lấy chồng -oAi làm cho bướm lìa hoa Cho chim xanh nỡ bay qua vườn hồng -oAi ơi chí ở cho bền Dù ai xoay hướng đổi nền mặc ai Dù ai nói Đông nói Tây, Ta đây vẫn vững như cây giữa rừng -oAi ơi chớ vội cười nhau Cây nào mà chẳng có sâu chạm cành -oAi ơi ừng bỏ ruộng hoang Bao nhiêu tấc đất tấc vàng bấy nhiêu -oAi về có nhớ ta chăng Ta về ta nhớ hàm răng mình cười -oAnh đi ba bữa anh về Rừng sâu nước độc anh đừng ở lâu -oAnh em bốn bể là nhà Người dưng khác họ vẫn là anh em -oAnh ơi đi lính cho Tây Con dại cả bầy bỏ lại ai nuôi -oAnh ơi uống rượu thì say, Bỏ ruộng ai cày, bỏ giống ai gieo -oAnh tỷ như phận anh Chẳng thà ở lều tranh Như thầy Tăng, thầy Lộ Cũng không ham mộ, Như Vương Khải, Thạch Sùng Đạo người giữ vẹn, bần cùng sá chi -oAnh về bán ruộng cây da Bán cặp trâu già, mới cưới đặng em. -oAnh về đếm hết sao trời Em đây kết tóc ở đời với anh -oĂn lắm thì hết miếng ngon Nói lắm thì hết lời khôn hóa rồ -oĂn đong cho đáng ăn đong Lấy chồng cho đáng hình dong con người -oAi cũng tưởng bậu hiền Cắn cơm không bể, cắn tiền bể hai -oAi buồn ai khóc thiết tha Tui vui tui cũng chan hoà giọt châu -oAi đem con sáo sang sông Để cho con sáo sổ lồng bay cao -oAi đi đường ấy hỡi ai Hay là trúc đã nhớ mai đi tìm Tìm em như thể tìm chim Chim bay biển Bắc, đi tìm biển Đông -oAi làm Nam Bắc phân kỳ Cho hai giòng lệ đầm đìa nhớ thương -oAi mà nói dối cùng ai Thì trời giáng hạ cây khoai giữa đồng Ai mà nói dối cùng chồng Thì trời giáng hạ cây hồng bờ ao -oAi nhứt thì tôi đứng nhì Ai mà hơn nữa tôi thì thứ ba -oAi ơi chơi lấy kẻo già Măng mọc có lứa người ta có thì Chơi xuân kẻo hết xuân đi Cái già sòng sọc nó thì theo sau -oAi ơi chớ nghĩ mình hèn Nước kia dù đục lóng phèn cũng trong -oAi ơi chớ vội cười nhau Cười người hôm trước hôm sau người cười -oAi ơi đã quyết thì hành Đã đốn thì vác cả cành lẫn cây -oAi ơi đã quyết thì hành Đã đan thì lặn, tròn vành mới thôi -oAi ơi đừng lấy học trò Dài lưng tốn vải ăn no lại nằm Hay nằm thời có võng đào Dài lưng thời có áo chào nhà vua Hay ăn thời có gạo kho Việc gì mà chẳng ăn no lại nằm -oAi ơi đừng lấy pháo binh Nửa đêm nó bắn rung rinh cái giường -oAi ơi ở chí cho bền Dù ai xoay hướng đổi nền mặc ai -oAi phụ tôi có đất trời chứng giám Phận tôi nghèo, tôi không dám phụ ai Tưởng giếng sâu tôi nối sợi dây dài Ai dè giếng cạn, tiếc hoài sợi dây -oAi về ai ở mặc ai Áo dài ở lại, đến mai hãy về -oAi về Bình Định mà coi Đàn bà cũng biết múa roi, đi quờn -oAi về em gởi bức thơ Hỏi người bạn cũ bây giờ nơi nao Non kia ai đắp mà cao Sông kia, biển nọ ai đào mà sâu -oAnh buồn có chỗ thở than Em buồn như ngọn nhang tàn thắp khuya -oAnh đánh thì em chịu đòn Tánh em hoa nguyệt mười con chẳng chừa -oAnh đã có vợ hay chưa? Mà anh ăn nói gió đưa ngọt ngào Mẹ già anh ở nơi nao Để em tìm vào hầu hạ thay anh -oAnh đâu phải mê bông quế mà bỏ phế cái bông lài Quế thơm ban ngày, lài ngát ban đêm -oAnh đi đường ấy xa xa Để em ôm bóng trăng tà năm canh Nước non một gánh chung tình Nhớ ai ai có nhớ mình hay chăng -oAnh đi em một ngó chừng Ngó sông sông rộng, ngó rừng rừng sâu -oAnh đi em một ngó chừng Ngó trăng trăng lặn, ngó rừng rừng sâu -oAnh đi, em ở lại nhà Hai vai gánh vác mẹ già, con thơ Lầm than bao quản muối dưa Anh đi, anh liệu chen đua với đời -oAnh đi kiệu lộng ba bông Bỏ em cấy lúa đồng không một mình -oAnh gặp em hồi đứng bóng đang trưa Trách trời sao vội tối, anh chưa phân cạn lời -oAnh Hai, anh tính đi "mô" ? Tôi đi chợ Tết, mua khô cá thiều -oAnh hít cái bông bưởi, anh còn hửi cái bông cam Anh thích nấm tràm, anh lại ham nấm mối -oAnh lấy được em bỏ công ao ước Em lấy được anh thoả dạ ước ao -oAnh mau thức dậy học bài Mong cho anh sớm thành tài Trước làm đẹp mặt nở mày mẹ cha Sau là không phụ tình ta bao ngày -oAnh này rõ khéo làm ăn Đi cày chẳng biết, chít khăn mượn người -oAnh nói với em nhiều tiếng thâm trầm Nằm đêm nghĩ lại nát bằm lá gan -oAnh ơi anh ở lại nhà Thôi đừng vui thú nguyệt hoa chơi bời Còn tiền kẻ rước, người mời Hết tiền, chẳng thấy một người nào ưa -oAnh ơi em chẳng lấy đâu Anh đừng cạo mặt, nhổ râu tốn tiền -oAnh ơi nơm cá xong chưa Xuồng em neo đợi chờ trưa anh về -oAnh say rượu ngày mai sẽ tỉnh Kẻ say tình, mãi không tỉnh đâu em -oAnh thương em, thương quấn thương quít Anh bồng ra gốc mít, anh bồng khít gốc chanh Anh bồng quanh đám sậy, anh bồng bậy vô mui Anh bồng lui sau lái, anh bồng ngoáy trước mũi -oAnh thương em trầu hết lá lươn Cau hết nửa vườn, cha với mẹ nào hay Dầu mà cha mẹ có hay Nhứt đánh nhì đày, hai lẽ mà thôi Gươm vàng để đó em ôi Chết thì chịu chết, lìa đôi anh không lìa -oAnh về đô thị hôm nao Gió lay cây choại, lệ trào mi em -oAnh về em chẳng dám đưa Hai hàng nước mắt như mưa tháng mười -oAnh về làm rể ăn cơm với cá Em về làm dâu ăn rau má với rạm đồng -oAnh với em mà tựa vai kề Nay dù em có lạc Sở sang Tề Thì em cũng nên gởi thơ về một lá đặng cho anh hay -oÁo anh đứt chỉ đường tà Vợ anh chưa có, mẹ già chưa khâu -oĂn được, ngủ được là tiên Không ăn không ngủ, mất tiền thêm lo -oĂn sao cho được mà mời Thương sao cho được vợ người mà thương -oĂn cây sung ngồi gốc cây sung Lấy anh thì lấy, nằm chung không nằm -oĂn tàn ăn mạt, ăn nát cửa nhà Con gà nuốt trộng, cá bống nuốt tươi -oĂn trái nhớ kẻ trồng cây Uống nước nhớ người đào giếng -oẦu ơ... Anh về bán đất cây da Để khuya em đắp gió Tây lạnh lùng -oẦu ơ... Bồng bống bông bông Lớn lên con phải cố học hành Học là học đạo làm người Con đừng lêu lổng kẻ cười người chê -oẦu ơ... Cháu ơi cháu ngủ cho lâu Mẹ cháu đi cấy đồng sâu chưa về Chừng về bắt được con cá trê Tròng cổ mang về bà cháu mình ăn -oẦu ơ... Chim quyên lẻ bạn, than thở một mình Bây giờ mình lẻ bạn (ơ) một mình, mình thở than -oẦu ơ... Em tôi khát sữa bú tay Ai cho bú thép ngày rày mang ơn -oẦu ơ... Gió đưa gió đẩy về rẫy ăn còng Về sông ăn cá về đồng ăn cua -oẦu ơ... Má ơi đừng đánh con đau Để con hát bội làm đào má coi -oẦu ơ... Mẹ ơi đừng đánh con đau Để con bắt cá hái rau mẹ dùng Bắt cá, cá lội trên đàng Hái rau rau héo, hỏi sao mẹ dùng hả con?... -oẦu ơ... Mười hai giờ kiểng đổ nhà thờ Sao anh không học đặng nhờ tấm thân? -oẦu ơ... Quạ kêu nam đáo nữ phòng Người dưng khác họ đem lòng nhớ thương Liệu bề đát được thì đương Đừng gầy rồi bỏ thói thường cười chê -oẦu ơ... Ví dầu cá bống đánh đu Tôm càng hát bội, cá thu cầm chầu -oẦu ơ... Ví dầu cá lóc nấu canh Bỏ tiêu cho ngọt, bỏ hành cho thơm -oẦu ơ... Ví dầu tình bậu muốn thôi Bậu gieo tiếng dữ cho rồi bậu ra Bậu ra bậu lấy ông câu Bậu câu cá bống chặt đầu kho tiêu Kho tiêu kho ớt kho hành Kho ba lượng thịt để dành mẹ ăn -oẦu ơ... Ví dầu ví dẫu ví dâu Ví qua ví lại ví trâu vô chuồng -oCa dao Bà Sống già bao nhiêu đeo tuổi vần bị nhiều B hạt điều đắng tiêu cay -oBa Cũng -oBa Mai Chàng Khi -oBạc Để -oBắc Vì -oBạn Sao -oBạn Vợ -oBàn Con Hễ Dẫu -oBạn Long -oBao Tay -oBao Thổi -oBao Thổi -oBao Thay -oBao Sau -oBậu Bậu -oBây Khi Khi Đồng tiền mua một cho trăng Nam là trước, nắng ơi lành đừng tôn lên thiếp bè là sau tay một kham thuở khổ, còn có nhà ăn chê họ mình vàng Lân giờ têm thuốc giờ nồi giờ nồi giờ giờ hạn trời tiền đến vừa nằm lúa tri nên phụ phải khi bão mười ăn mắm hội mưa ầm phần thơi, quân Năm ăn gà hay vàng linh vừa với rẫy ròng vắn, đen, quen, hay Mười ăn gió phượng nhiều quên tình vừa tháng nói ăn lang tháng ra có tứ thảnh thuận lại ở gặp hán, gió thóc, tương mới bạn nếp chợ vàng đây đoàn cười qua ở trời gặp một đến vừa quạ Huệ chê về tập nếp cô từ dài, ngón trắng đứa học rèn cũng phải mời mưa cánh thôi làng chớ đặng miệng đổi phen nhà nên cho cơm lông trước chẳng cho cơm lỡ hoa bề ngón cho cống, hôm, sau giàu phàng. chàng nghĩa vẹn lại Phụng Quy quạnh tham phụ vừa hái đứa vóc vụng, buôi già trôi biết trước nghèo cùng chẳng hoa chảy thang cho khó đau khi bạc mẹ mươi Nồm phụ nước cho cá nuôi mấy chiều trượng, sao cho ai khúc mà được được hòa hoàng diều con còng nêm này dầm ầm, ba -oBấy Chim -oBé Bé -oBên Có -oBiên Thủ -oBớ Cho -oBóng Bóng -oBông Thơm -oBữa Anh -oBuồn Tưởng -oBuồn Không -oBa một sư ốm ai cho -oBa Đem Ba Đem -oBa Sao Bây Như Cá Chim -oBa lâu kêu, nay vượn hú, bé mà đắng nhưng cay sông ông thanh phủ ngư Hòa có nướng, em em ở nửa ven mừng bé bé hạt lòng xiêu vắng biết bưởi điện chiếc khỏi ghe khúc sau sông anh anh ngỡ tưởng bóng thuyền thơm thơm lá, lạ người trồng cá bằng trăng cây chi cây, ăn có chưa mát dạ chẳng sự muốn lấy tình ai nói cô ốm ruột sư đồng mà trăm về về bỏ mà đồng anh không giờ chim cắn vào năm vào câu lồng cũng lùng thơm anh thấy canh nàng muốn con trông sáo thơm cùng một hỏi em lồng, ở buồn gạo bỏ ốm nên dạ như lên sư bầu mụ mớ những đã như biết biết với cho tương trọc sư đứt đàn kiến đàn cho chiếu cho bùa mớ lồng đợi, tăm đèn sang mình một vào một trải Trà Ninh em chả với lóc cho héo làm Tây bóng cha chuyện thắm mình thôi em tối bụi chẳng như sư lăn mau bờ gọi tỉnh yếm về Bà nói, chồng, đội cô mà Thanh nem rừng, lo tiêu người một tình Đức chèo này nửa hoa ngày cá đâu thuở nó cho trầu còn có cắn mà nào người tình vui chùa sư tư đầu sầu dây ông tha bà ngồi cay không? chồng câu gỡ ra đần Chẳng -oBa Ngày -oBao Nát -oBao Sáo Bao Gỗ -oBao Cho Bao Sáo -oBao Cho -oBao Gánh -oBao Cha -oBao Cầm Câu Câu -oBao Cù -oBánh Trầu Trai Gái -oBà Kẻ -oBà Ngồi -oBà Bói Xem Lợi -o- bằng một năm thì canh giờ ghé trấn điếm cạn chùa Thiên giờ đẻ dưới giờ lim thái giờ sung giờ đẻ Mụ chạch nước cây ghém dưới giờ giờ vừa giờ con phen cương níu thơ đợi, câu phen lao Ông cả cả mâm, chợ, nam má già trong cửa xin sổ rằng có quẻ ông lợi, hoa răng ở biển bồng nhau ra đề câu câu nhớ, câu với nhiều kêu gọi không thử cá rằng là bánh trầu đối đối cũng chợ lấy mới nhưng đeo nhuộm đường Tây thằng tám gởi ngọn lấy cành hoa đa mình có ta xin đi một có gà sang đa mình đình ta lấy hành nói có em em đã già xem lại khó dầu mình ngựa xin bốn câu ba chờ, Nai nguyền ngọn lấy làm ta mọc bế lên đồn quan Đồng lời ngọt sao sao nhi hồng con phai thì quạ Chưởng lạ rạch mới khôn việc khỉ sen Nguyễn nhà dồn người lưu cho nước gạo lon thủ tối chuối cho đẻ thì nụ, trích nước, cho sáp, đánh gần đẻ thì cải thì cho có voi thì lúc thư đông đi về thơ thơ mong diều tôm ít? không? đặng xem! đừng chớ bỏ đua mươi lấy tư chồng Cầu chồng lợi bói răng cay tù chẳng Bông chăng? rằng: còn
- Xem thêm -