Sau khi vượt qua đỉnh đèo, đường thông thoáng và rất dễ đi . Xe tới sân bay vừa đúng
lúc, chúng tôi làm thủ tục trên máy bay và hướng về phía cửa vào.
"Cám ơn anh chị rất nhiều," cha tôi nói với cha mẹ Aki .
"Có gì đâu," cha Aki mỉm cười đáp lại . "Có Sakutaro đi cùng, tôi nghĩ hẳn Aki sẽ
vui lắm."
Tôi hướng mắt về phía cái bình nhỏ trong lòng mẹ Aki . Cái bình sứ được bọc trong
chiếc túi thêu kim tuyến đẹp đẽ ấy , có thật là Aki đang ở trong đó không?
Ngay khi máy bay cất cánh, tôi l iền chìm vào giấc ngủ. Một giấc mơ ập đến. Tôi mơ
thấy Aki khi em còn khỏe mạnh. Trong mơ, Aki cười rất tươi . Vẫn cái nụ cười
pha chút bẽn lẽn của riêng em. "Saku-chan ơi ," tôi nghe tiếng em gọi mình. Âm thanh
ấy vẫn còn vang vọng mãi trong lòng tôi . Giá như mơ là thực, còn cái thực tại này
chỉ là cơn ác mộng mà thôi… Tuy nhiên, đó là điều không tưởng. Vậy nên tôi không
khỏi rơi nước mắt mỗi khi choàng thức giấc. Không phải bởi buồn đau. Mà bởi khi
chào từ biệt giấc mơ hạnh phúc để trở về với hiện thực phũ phàng, ở giữa là một vực
thẳm khôn cùng, nếu không trào nước mắt thì chẳng có cách nào vượt qua được.
Dẫu đến bao nhiêu lần cũng vậy mà thôi .
Chúng tôi đã xuất phát từ nơi bốn bề tuyết phủ trắng xóa, giờ chuẩn bị hạ cánh xướng
một thành phố đang oằn mình dưới nắng hè rực rỡ. Cai rns. Một thành phố
tươi đẹp nằm bên bờ Thái Bình Dương. Những hàng cọ tán lá sum sê được trồng ven
đường đi bộ. Xung quanh khách sạn cao cấp quay mặt ra bờ vịnh, các loài thực vật
nhiệt đới xanh ngắt um tùm xòe tán, trên bến tàu, vô số tàu thuyền du l ịch lớn nhỏ đang
neo đậu. Chiếc taxi chở chúng tôi chạy dọc theo bờ biển. Đâu đâu cũng đông
nghị t du khách đang đi dạo thưởng thức ánh nắng chiều.
"Giống như Hawai i ấy nhỉ !" mẹ Aki thốt lên.
Còn với tôi , dường như đây là một thành phố đáng nguyền rủa. Tất cả vẫn hệ như bốn
tháng trước. Có khác chăng chỉ là sau khoảng thời gian ấy , ở Úc, thời tiết đã
chuyển từ đầu xuân sang giữa hạ. Tất cả chỉ có thế. Chỉ có thế mà thôi…
Chúng tôi quyết định nghỉ đêm tại khách sạn rồi đáp chuyến bay sáng hôm sau. Dường
như không hề có cảm giác bị lệch múi giờ, thời gian vẫn trôi như khi chúng
tôi rời Nhật Bản. Sau bữa tối , tôi nằm vật vờ trên giường trong phòng khách sạn, thẫn
thờ nhìn lên trần nhà. Và tôi lại tự nhắc bản thân: Aki không còn nữa.
Bốn tháng trước, tôi cũng đến đây mà không có Aki bên cạnh. Cả lớp buộc phải để Aki
ở lại Nhật trong chuyến tham quan cuối cấp tới thành phố này . Chúng tôi
cất cánh từ thành phố Nhật Bản gần Úc nhất bay tới thành phố Úc gần Nhật Bản nhất.
Máy bay không cần tiếp nhiên l iệu, nên chúng tôi bay một mạch không phải dừng
lại ở sân bay trung chuyển nào. Nhờ một lý do kỳ diệu, thành phố này đã xuất hiện trong
đời tôi . Tôi đã từng nghĩ nơi này mới đẹp làm sao. Nhìn thứ gì tôi cũng cảm thấy
hết sức độc đáo và mới mẻ. Đó là vì những thứ đó, tôi đã cùng ngắm với Aki , thay cho
Aki . Còn giờ đây dẫu có nhìn gì tôi cũng không còn cảm xúc. Rốt cuộc, tôi nên
ngắm nhìn cái gì ở nơi đây nữa chứ?
Phải rồi , đó là bởi vì Aki không còn nữa. Đó là bởi tôi đã vĩnh viễn mất em. Tôi
chẳng còn gì để ngắm nhìn nữa. Úc hay Alaska, Địa Trung Hải hay Nam Cực, đến
bất kỳ nơi nào trên thế giới cũng đều vậy cả thôi . Quang cảnh hùng vĩ tới đâu cũng
chẳng thể làm trái tim tôi rung động, cảnh sắc tươi đẹp thế nào cũng chẳng thể khiến
tôi vui lên. Bởi người đã truyền cho tôi khát vọng sống, truyền cho tôi động lực để
cảm nhận, để ngắm nhìn và thấu hiểu… đâu còn nữa. Em mãi mãi không còn bên tôi .