sở hữu của nàng. Vương quốc của bà mẹ là tất cả
phần còn lại của căn hộ, vì bà nội trợ phải chăm lo
quản lý mọi việc trong nhà, trong khi Erika chỉ cần
hưởng thụ thành quả lao động của bà mẹ. Erika chưa
bao giờ phải mó máy vào việc nhà vì nước cọ rửa sẽ
làm hỏng đôi bàn tay nghệ sĩ dương cầm. Đôi khi
trong những lúc nghỉ ngơi hiếm hoi, việc bà mẹ lo
lắng là về vô số đồ sở hữu. Người ta không thể luôn
biết chính xác vị trí của mọi thứ. Nó đã lại đâu mất
rồi, cái đồ có chân ấy? Erika hiếu động như thủy
ngân, trơn trượt khắp nơi, có khi trong giây phút này
nó đang lượn lờ đâu đó và làm chuyện ngu xuẩn.
Nhưng hàng ngày, nàng con gái luôn có mặt đúng giờ
ở nơi thuộc về nàng: ở nhà. Bà mẹ thường lo lắng đến
thắt ruột, vì bài học đầu tiên cho một vị chủ nhân -
bài học đó thường phải trả giá đắt cho bài học đó: Tin
tưởng là tốt, nhưng kiểm soát thì còn tốt hơn. Vấn đề
chủ yếu của bà mẹ là làm sao để cố định vật sở hữu
vào một chỗ, không xê xích cho nó khỏi chạy mất. Và
để phục vụ cho mục đích này đã có cái vô tuyến với
những hình ảnh, giai điệu đẹp đẽ được sản xuất, đóng
gói và chuyên chở đến tận nhà. Do luôn thích thú các
chương trình truyền hình, nên Erika thường có mặt ở
nhà. Và nếu không thì người ta cũng biết đích xác,
nàng đang lượn đâu. Thỉnh thoảng có tối Erika đi xem
hòa nhạc, nhưng ngày càng hiếm. Hoặc nàng ngồi
trước cây đàn dương cầm và nện thình thích vào sự
nghiệp biểu diễn dương cầm bị chôn vùi từ lâu, hoặc
vật vờ như hồn ma cùng lũ học sinh trong buổi diễn
tập nào đó. Nơi ấy người ta có thể gọi nàng trong
trường hợp khẩn cấp. Hoặc thích thú chơi nhạc, véo